Kinh nghiệm xử lý lớp giáp mí giữa sơn đá cũ và sơn đá mới: Vì sao vá rồi vẫn thấy vệt?

Trong quá trình thi công và bảo trì sơn đá, một trong những vấn đề khó xử lý nhất không phải là sơn toàn bộ bề mặt, mà chính là vá một khu vực nhỏ trên lớp sơn đá cũ.

Va son da de lai giap mi copy

Nhiều người nghĩ rằng chỉ cần pha đúng màu, phun lại đúng loại sơn là vị trí sửa chữa sẽ biến mất. Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác. Sau khi vá, rất dễ xuất hiện vệt giáp mí hay vùng tiếp giáp hoặc vết giáp mí giữa lớp sơn cũ và lớp sơn mới, hoặc nhìn thấy rõ sự khác biệt về kích thước, mật độ và độ phân bố của hạt sơn đá.

1. Vì sao lớp cũ luôn nhìn đều và đẹp hơn lớp vá?

Lớp sơn đá cũ được thi công trên một diện tích lớn, các hạt sơn được phân bố tự nhiên và liên tục trên toàn bộ bề mặt. Sau một thời gian, màu sắc và độ bóng của bề mặt cũng trở nên ổn định hơn.

Trong khi đó, khu vực vá thường có diện tích nhỏ. Người thợ rất khó tái tạo chính xác 100% cách phân bố hạt của lớp sơn cũ.

Chỉ cần khác một chút về áp lực hơi ra từ súng, khoảng cách phun, góc phun, lượng vật liệu sơn hoặc kích thước hạt, mắt thường đã có thể nhận ra khu vực vừa sửa.

Đặc biệt, lớp mới  thường sẽ có hạt to hơn và lớp sơn cũ sẽ nhỏ hơn, dày hơn hoặc thưa hơn lớp cũ thì dù màu sắc gần như giống nhau, vị trí vá vẫn rất dễ bị lộ.

2. Vệt giáp mí xuất hiện từ đâu?

Một sai lầm phổ biến là người thợ chỉ tập trung phun vào đúng phần cần vá.

Khi đó, ranh giới giữa lớp sơn cũ và lớp sơn mới trở thành một đường phân chia khá rõ. Đây chính là vệt giáp mí.

Muốn xử lý đẹp, không nên tạo ra một ranh giới quá rõ giữa hai vùng. Kỹ thuật quan trọng là phải làm mềm vùng chuyển tiếp, để hạt sơn mới hòa dần vào nền cũ thay vì kết thúc đột ngột tại một đường thẳng.

Nói đơn giản: đừng chỉ vá vào chỗ hỏng, hãy xử lý cả vùng chuyển tiếp xung quanh vượt cả ranh giới vùng cần sửa.

3. Làm sao để hạt sơn mới gần giống hạt sơn cũ?

Trước khi phun, cần quan sát thật kỹ lớp sơn cũ:

  • Chọn đúng mã sơn cần sửa?
  • Điều chỉnh hạt lớn hay nhỏ?
  • Mật độ hạt dày hay thưa?
  • Hạt phân bố đồng đều hay ngẫu nhiên?
  • Khoảng cách và áp lực phun trước đây tạo ra hiệu ứng như thế nào?
  • Nhìn lại lớp sơn cũ, xem dùng dụng cụ nào để thi công?

Sau đó mới điều chỉnh súng phun, nồi hơi và vật liệu cần là bao nhiêu.

Đặc biệt, không nên cố làm cho lớp vá “đẹp hơn” lớp cũ. Mục tiêu của sửa chữa là làm cho nó giống lớp cũ nhất có thể.

4. Kinh nghiệm quan trọng nhất

Khi sửa sơn đá, điều khó nhất không phải là tạo ra một lớp sơn mới đẹp, mà là tạo ra một lớp sơn mới nhưng nhìn như nó đã tồn tại ở đó từ trước. Khi làm phun lớp sơn mới, phải phun lan rộng ra hơn vị trí cần phun, đồng thời cần phun mỏng và tỉa dần vào chỗ cần vá. Khi phun xong, thấy lớp cũ và mới nó hòa đều vào với nhau, thì đã đạt đc việc vá lớp sơn mới.

Vì vậy, người thợ có kinh nghiệm thường không chỉ nhìn vào màu sắc. Họ phải quan sát cả hạt, mật độ hạt, độ sần/mịn phẳng, cách chuyển màu và vùng giáp mí.

Một mảng vá đạt yêu cầu là khi đứng cách vài mét, người nhìn không nhận ra đâu là lớp cũ, đâu là lớp mới.

Đó mới thực sự là kỹ thuật bảo trì và phục hồi sơn đá chuyên nghiệp.

Lưu ý: Một điều hết sức tránh khi làm: nếu lớp sơn cũ mà ta dùng máy để phun thì lớp vá kia cũng nên dùng máy để phun.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *